“Hừ, các ngươi biết Kính Từ nhà ta lợi hại là được rồi.” Phùng San khoác tay Đồ Sơn Kính Từ, trong giọng nói lộ rõ vẻ kiêu hãnh.
“Đi thôi Kính Từ, chúng ta vào sơn đình ngồi một lát. Hôm nay tới đây đều là người quen cả, mọi người từ thuở mới vào Hàn Sơn thư viện đã là đồng môn, khó lắm mới có dịp tụ lại, ngươi cũng không cần câu nệ.”
“Mọi người đều quen biết, ta sao lại câu nệ chứ. Hơn nữa, quả thật đã lâu rồi mọi người chưa tụ họp.”
Đồ Sơn Kính Từ khẽ cười, theo Phùng San cùng bước vào trong sơn đình.




